Thông tin

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Anh_Van_Giao_Tiep_Cho_Nguoi_Hoan_Toan_Mat_Goc___Ruby_Thao_Tran.flv NoiNayCoAnhSonTungMTP4772041.mp3 Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Giac_mo_trua8.swf Trian1.swf Tim_ve_dai_duong.swf Hatinhminhthuong.swf Kiniemmaitruong.swf Hmtuht.swf CRVIETNAM.swf QuehuongtoiB.swf VMai_chucmung831.swf 1329139651_17.jpg H_n_year_ht.swf Khuc_nhac_giang_sinh1.swf

    Thành viên trực tuyến

    178 khách và 1 thành viên
  • Lữ Văn Thịnh
  • Chào mừng quý vị đến với Chào mừng bạn đến với website của Đoàn Thị Hồng Điệp.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >

    Ăn Tết nhớ người Anh Hùng Áo Vải Cờ Đào

    Ăn Tết nhớ người Anh Hùng Áo Vải Cờ Đào

    vuaquangtrung 

    Nguyễn Huệ (1753 – 1792), còn được biết đến là Quang Trung Hoàng đế, vua Quang Trung hay Bắc Bình Vương, là vị hoàng đế thứ hai của nhà Tây Sơn (ở ngôi từ 1788 tới 1792) sau Thái Đức Hoàng đế Nguyễn Nhạc. Ông là một trong những lãnh đạo chính trị tài giỏi với nhiều cải cách xây dựng đất nước, quân sự xuất sắc trong lịch sử Việt Nam với những trận đánh trong nội chiến và chống ngoại xâm chưa thất bại lần nào. Do có nhiều công lao, Nguyễn Huệ được xem là anh hùng áo vải của dân tộc Việt Nam.
    Nguyễn Huệ và hai người anh em của ông, được biết đến với tên gọi Anh em Tây Sơn, là những lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn đã chấm dứt cuộc nội chiến kéo dài giữa hai tập đoàn phong kiến Trịnh ở phía Bắc và Nguyễn ở phía Nam, lật đổ hai tập đoàn này cùng nhà Hậu Lê. Ngoài ra, Nguyễn Huệ còn là người đánh bại các cuộc xâm lược Đại Việt của Xiêm La từ phía Nam, của Đại Thanh (Trung Quốc) từ phía Bắc; đồng thời còn là người đề ra nhiều kế hoạch cải cách tiến bộ xây dựng Đại Việt.
    Tết năm nay, chúng ta hãy cùng ôn lại chiến công hiển hách của vị Anh Hùng Áo Vải Cờ Đào trong Tết Kỷ Dậu Cách đây 220 năm (1789 - 2009).... Năm 1788, Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc lần thứ hai, theo sát việc Vũ Văn Nhậm diệt Nguyễn Hữu Chỉnh lộng hành. Lần này, vua Lê bôn đào về Lam Sơn. Không được hậu thuẫn dân chúng ở vùng đất dấy nghiệp khai triều của nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống chạy lên Lạng Sơn rồi phái sứ giả sang Tàu, cầu cứu nhà Mãn Thanh. Bắt được cơ hội này sau nhiều năm dòm ngó. Thanh Càn Long liền xuống chiếu cho Tôn Sĩ Nghị, lúc đó là Tổng Đốc Lưỡng Quảng, cùng với Sầm Nghi Đống ở Điền Châu và các đạo binh Vân Nam, Qúy Châu tập hợp thành một đạo quân 29 vạn, lấy cớ giúp Lê Chiêu Thống, để cướp nước ta.



    Ngày 25 tháng 11 năm 1788, quân Thanh vuợt biên giới bằng ba ngã: Đạo quân Vân Nam - Qúy Châu tiến vào Tuyên Quang, Sầm Nghi Đống dắt quân Điền Châu vào ngã Cao Bằng, và Tôn Sĩ Nghị cùng Hứa Thế Hanh dẫn đại quân tràn qua Lạng Sơn. Thanh Càn Long vạch chiến thuật quy mô ba mũi tiến đánh Thăng Long, với chiến lược thận trọng là dùng Lê Chiêu Thống và đám tòng vong làm bình phong chính trị cho việc thiết lập một chế độ cắt đất để cai trị lâu dài. Đối đầu với việc chuẩn kỹ lưỡng và đoàn quân hung hãn này, cả Bắc Hà chỉ có một vạn quân bảo vệ, dưới quyền các tướng Tây Sơn là Ngô Văn Sở, Phạm Văn Lân, Nguyễn Văn Thuyết, Nguyễn Văn Dụng và Ngô Thì Nhậm. Nguyễn Huệ đã về Phú Xuân từ lúc giải quyết xong vấn đề Nguyễn Hữu Chỉnh và Ngô Thời Nhậm. Vì thế, quân Mãn Thanh tràn chiếm Bắc Hà trong thế chẻ tre, đến Bắc Ninh thì gặp Lê Chiêu Thống ra đón.

    Ngô Thời Nhậm đề nghị rút quân về Tam Điệp, tức đèo Ba Dội thuộc tỉnh Thanh Hóa để bảo toàn lực lượng và nuôi kiêu chí của giặc. Quả nhiên, Tôn Sĩ Nghị cùng binh tướng không thấy sức chống trả nào của Tây Sơn nên khinh thường ra mặt và để cho binh sĩ mặc tình hà hiếp, cưỡng bức dân Nam. Phần Lê Chiêu Thống thì sau khi thụ lãnh sắc phong vua Thanh ban cho hôm 17 tháng 12 năm 1788, bỏ niên hiệu Chiêu Thống để dùng niên hiệu Càn Long, ngày ngày sang dinh tướng giặc nhận lệnh, mặc nhiên coi nước ta như một châu huyện của Tàu và chỉ lo giải quyết các mối tư thù thưở trước, không lo việc an dân hay can gián giặc.

    Từ Phú Xuân, khi nhận được tin báo của Ngô Thì Nhậm, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đã đăng đàn tế cáo trời đất tại Bân Sơn, lên ngôi Quang Trung Hoàng Đế, chính thống trở thành người lãnh đạo dân tộc, dẫn ba vạn quân rời Phú Xuân ngày 26 tháng 12 năm 1788. Bốn ngày sau, binh Tây Sơn đã ra tới Nghệ An và chỉ trong vòng một tuần lễ sau đó, Vua Quang Trung đã tập họp được tổng cộng mười vạn binh sĩ và khoảng một trăm thớt voi. So sánh với quân Mãn Thanh thì lực lượng Tây Sơn yếu hơn đến mấy lần về quân số lẫn vũ khí, nhưng lại là đội binh có tổ chức chặt chẽ, kỷ luật nghiêm minh, chuyển động quy củ, người lãnh đạo là một thiên tài quân sự nhiều mưu lược, và quan trọng nhất là được hậu thuẫn của dân chúng quyết tâm đánh đuổi ngoại xâm, một đoàn quân chính nghĩa. Tại Nghệ An, để giặc thêm kiêu căng và bớt đề phòng, vua Quang Trung phái người sang đề nghị với Tôn Sĩ Nghị là đôi bên cùng bãi binh. Quân Mãn Thanh lại càng yên chí rằng binh Nam khiếp sợ oai trời, càng mặc tình hà hiếp lê dân, vui chơi, cướp bóc.

    Ngày 15 tháng 1 năm 1789, nhằm 20 tháng Chạp năm Mậu Thân, binh Tây Sơn đến Tam Điệp bằng chiến thuật chuyển quân thần tốc, vừa di hành vừa tập thế trận cho các tân binh mới tuyển ở Nghệ An. Vua Quang Trung ngợi khen mưu rút binh của Ngô Thì Nhậm rồi truyền hịch cho tướng sĩ: ’Chúng nó sang phen này ra đây là mua lấy cái chết đó thôi. Ta ra chuyến này, thân coi việc binh, đã định mẹo rồi, chẳng qua mười ngày là đuổi xong giặc’ . Sau đó, Ngài truyền lệnh cho binh tướng Phú Xuân, Nghệ An hợp cùng binh tướng của Đại Tư Mã Ngô Văn Sở cùng ăn Tết sớm, hẹn nhau cùng ăn mừng Khai Hạ Thăng Long vào ngày mồng 7 Tết. Kế hoạch của Ngài là sử dụng sở trường của binh Tây Sơn, tấn công chớp nhoáng khi quân Thanh vui chơi ngày Tết và tướng Thanh còn đang mãi mê tiệc yến, lại chủ quan việc đợi ra Giêng tấn công vào Phú Xuân hơn là phòng thủ Thăng Long.

    Vua Quang Trung chia quân làm 5 đạo, tấn công giặc từ ba hướng:
     - Hướng chính gồm đạo quân chủ lực, do chính vua Quang Trung điều động, tiên phong là tướng Ngô Văn Sở và Phạm Văn Lân, tấn công thẳng vào dãy thành phòng thủ mặt Nam Thăng Long.
     - Hữu quân gồm hai đạo thủy quân vượt đường biển, tiến vào cửa sông Lục Đầu. Đạo thủy quân của Đô Đốc Tuyết sẽ tấn công đám quân tòng vong của Lê Chiêu Thống, tiến chiếm Hải Dương rồi vượt bộ vào đánh mặt Đông thành Thăng Long. Đạo thủy quân của Đô Đốc Lộc sẽ vượt bộ lên Phượng Nhỡn, Lạng Giang, Yên Thế để khóa lương, ngăn viện và chận đường lui binh của giặc.
     - Tả quân cùng gồm hai đạo quân vượt đường núi, tấn công các thành trấn thủ phía Tây Nam Thăng Long. Đạo quân tượng mã của Đô Đốc Bảo sẽ theo ngã Sơn Minh, qua làng Đại Áng, hỗ trợ cho đạo quân chủ lực, tấn công thành Ngọc Hồi. Đạo quân của Đô Đốc Long bọc theo ngã Chương Đức với nhiệm vụ thọc ngang mặt Tây đánh đồn Khương Thượng, nơi cánh quân Điền Châu của Sầm Nghi Đống trấn đóng, hỗ trợ cho đạo quân chủ lực giải quyết thành Đống Đa rồi cùng các đạo quân khác tiến đánh ba mặt thành Thăng Long.

    Đêm trừ tịch Tết Kỷ Dậu, vua Quang Trung ra lệnh tiến quân thần tốc; ba mặt giáp công. Đụng trận đầu với giặc và đám tay sai Chiêu Thống tại Bến Gián Khẩu, binh Tây Sơn tiêu diệt không chừa một mạng nên quân giặc ở Hà Hồi và Ngọc Hồi vẫn tiếp tục uống rượu đón Xuân. Chừng nghe tiếng quân Nam reo hò vang dội ngoài thành vào nửa đêm mùng Ba Tết, quân Thanh thủ Hà Hồi mở cửa thành dâng nộp vũ khí xin hàng. Đạo quân chủ lực hợp cùng đạo quân của Đô Đốc Bảo tiến ra Ngọc Hồi vào mờ sáng mùng Năm, gặp phải sự cố thủ mãnh liệt của giặc Thanh, đạn trong thành bắn ra như mưa. Vua Quang Trung cho lính ghép ván bện rơm tẩm nước, cứ ba người khiêng một tấm, giắt dao ngắn xông lên đỡ đạn cho 20 lính mang khí giới theo sau, đến sát mặt thành thì ngả ván tràn vào. Chính Ngài cỡi voi đốc chiến, quân giặc tan vỡ cấp kỳ, đạp nhau mà chạy tán loạn. Đây là chiến thắng cam go nhất, lộ quân tiên phuông của Đại Tư Mã Ngô Văn Sở có đến tám ngàn người hy sinh.

     

    ngoc_hoi_-dong_da_picture6_500


    Cùng lúc đó, đạo quân của Đô Đốc Long ở mặt Tây Nam đã chiếm Khương Thượng rồi tiến như vũ bão sang công phá Đống Đa. Cánh quân Điền Châu của Sầm Nghi Đống tan rã, Sầm Nghi Đống treo cổ tự ải. Hai đạo thủy quân của Đô Đốc Tuyết và Đô Đốc Lộc thanh toán chớp nhoáng các vị trí chiến lược Hải Dương, Phượng Nhỡn, Lạng Giang, Yên Thế rồi hỗ trợ đại quân đánh thẳng vào Thăng Long. Tôn Sĩ Nghị nhận tin thất thủ liên tục từ sáng mùng Ba Tết, quá khiếp đảm trước sức công ba mặt của binh Tây Sơn nên mở cửa thành, vượt cầu phao sông Hồng chạy lấy thân, vất cả ấn tín, mặt chỉ. Giặc Mãn Thanh tranh nhau chạy làm đứt cầu phao, xác nghẹt lòng sông.

    Cánh quân Qúy Châu - Vân Nam của giặc vừa tới Sơn Tây, nghe tin chủ soái bỏ chạy, các tướng Sầm Nghi Đống, Hứa Thế Hanh, Trương Sĩ Long, Thượng Duy Thăng đều tử trận, cũng tất tả tháo chạy. Dọc đường về còn bị phục kích, chận đánh tơi bời bởi các lộ quân của Đô Đốc Lộc, qua biên giới sang Tàu rồi mà vẫn chưa hết bàng hoàng.

    Trưa mồng Năm Tết Kỷ Dậu - 1789, vua Quang Trung trong hoàng bào nhuốm màu chinh chiến vào thành Thăng Long, sớm hơn dự tính đến hai ngày...

     

    chien_thang_ngoc_hoi_-dong_da_thang04 

     

    Nghĩa quân Tây Sơn đánh tan 29 vạn quân Thanh xâm lược (1-1789) ở Ngọc Hồi - Đống Đa

    (Sưu tầm)

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đoàn Thị Hồng Điệp @ 11:58 29/01/2009
    Số lượt xem: 3444
    Số lượt thích: 1 người (Đỗ Cao Phúc)
     
    Gửi ý kiến