Thông tin

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    NoiNayCoAnhSonTungMTP4772041.mp3 Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Giac_mo_trua8.swf Trian1.swf Tim_ve_dai_duong.swf Hatinhminhthuong.swf Kiniemmaitruong.swf Hmtuht.swf CRVIETNAM.swf QuehuongtoiB.swf VMai_chucmung831.swf 1329139651_17.jpg H_n_year_ht.swf Khuc_nhac_giang_sinh1.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf Clock_hoacucvang_thang111.swf

    Thành viên trực tuyến

    30 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Chào mừng bạn đến với website của Đoàn Thị Hồng Điệp.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỉ niệm >

    Nơi bình yên

    Nơi bình yên

     dong_lua_f_o_500_01

     

     

    Mùa thu đến êm đềm quá! Gió đung đưa những tàu chuối già, gió vờn trên những cành hồng xiêm rộn ràng. Gió thoang thoảng hương hoa cau rụng tí tách bên hiên nhà. Trong lòng bỗng ngân lên những cảm xúc lạ kỳ. Vẫn mảnh vườn theo tôi cùng lớn lên từ tấm bé vậy mà hôm nay thật khác lạ.

     

     

    Buổi sáng, thức giấc tôi mở toang cánh cửa sổ đón bình minh. Trong khu vườn ngập tràn ánh nắng lung linh, tiếng chim hót ríu rít trên cành cao. Ôi chao! Hôm nay mấy quả ổi đã chín vàng một góc vườn. Gió thổi nhè nhẹ, cành cây khẽ đung đưa những tán lá lao xao. Một cơn gió mát lành khẽ đưa qua có cái se se lạnh hình như là gió heo may! Mùa thu đã về...

     

     

    Mùa thu đến êm đềm quá! Gió đung đưa những tàu chuối già, gió vờn trên những cành hồng xiêm rộn ràng. Gió thoang thoảng hương hoa cau rụng tí tách bên hiên nhà. Trong lòng bỗng ngân lên những cảm xúc lạ kỳ. Vẫn mảnh vườn theo tôi cùng lớn lên từ tấm bé vậy mà hôm nay thật khác lạ. Khắp khu vườn rực rỡ ánh nắng. Bầu trời buổi sáng trong xanh, ánh nắng phía đằng Đông chiếu vào rạng rỡ. Từng giọt nắng vàng trong trẻo lan toả hắt qua song cửa sổ đi vào căn phòng bé nhỏ của tôi. Nắng rực rỡ mà không hề nóng bức, nắng lạnh...

     

     

    Phía góc sân bầy cún con đang chêu đùa con mèo mướp gắt lên ngao ngao…Dưới bếp ánh lửa bập bùng của mẹ đang thổi cơm sáng. Ánh lửa đan cùng khói bếp hoà cùng âm thanh tiếng lá mẹ gom trong vườn đun cháy lèo xèo. Ngồi ngắm bóng mẹ bên ánh lửa chập chờn trong lòng tôi cảm giác ấm áp vô cùng. Đã lâu rồi tôi không có phút giây được cảm nhận về mẹ, về khu vườn sáng đầu thu như thế.

     

     

    Cuộc sống nhộn nhịp nơi phố phường như lùi lại phía sau. Tôi lại về đây bình yên với căn nhà cấp bốn ngói đã phủ màu rêu phong cùng tán cây xanh che rợp mát. Ngôi nhà mà bố tôi gọi bằng cái tên thân yêu “Tổ chim giữa rừng xanh”. Về đây tôi được ăn cơm với tương bần do mẹ làm, chấm cùng canh rau muống luộc hái từ con sông Nhuệ hiền hoà chảy qua cửa nhà. Về đây được mẹ gói gém tất cả những yêu thương từ những trái cây ngon nhất trong vườn nhà phần con mang lên thành phố. Và về đây để đêm đêm nằm trong lòng của Nội.

     

     

    Mọi thứ xung quanh vẫn vẹn nguyên, căn bếp rác ngăn lắp bao thứ. Chiếc gầu dây tát nước treo trên vách tường bán đầy bồ hóng đen kịt, hàng quốc treo ngay ngắn đợi mùa sử dụng. Chiếc nón lá của mẹ qua năm tháng phai sờn màu…Những mảng rêu xanh vẫn bám đầy bể nước mưa và cả những bụi tóc tiên, cây lá đỏ dùng nấu canh chua ngày bé tôi thường hay hái chơi đồ hàng vẫn mọc xung quanh nhà. Tất cả vẫn vẹn nguyên . Mọi thứ vẫn bình dịn như xưa. Đó là do bàn tay mẹ tôi chăm sóc và gìn giữ. Mặc cho mỗi ngày mỗi khác làng xóm những con đường đã lát gạch sạch bong, nhà mới mọc lên san sát, quán xá chợ cóc hội họp đầu làng cuối xóm. Nhưng mảnh vườn vẫn như xưa. Hàng cau vẫn trồng xung quanh nhà, hàng trầu vẫn vươn lên xanh một góc vườn. Mẹ vẫn thay bà hái trầu bán cho đám cưới hỏi trong làng mỗi khi cần đến.

     

     

    Tôi nhớ nhất hàng bưởi già trồng hai bên ngõ chạy dài từ nhà Nội xuống nhà tôi. Mùa thu về mọng căng từng trái lúc lắc. Nó già rồi nhưng Nội và mẹ vẫn giữ không chặt đi thay bằng loài cây khác. Thân bưởi cao ngẳng sần sùi những vết sâu gặm mà vẫn đủ sức để nôi trái thơm ngọt căng nước. Mỗi mùa bưởi Nội thường để dành trái ngon nhất phần tôi đi học xa về và mang chia cho những đứa trẻ xung quanh mỗi độ trung thu…

     

     

     

    Mùa thu đến làng xóm lại sắp bước vào một vụ gặt mới. Mùi cơm nếp mới thơm nồng nàn, tiếng chày giã cốm của chị em tôi cùng đám bạn trong làng làm cốm ăn chung cười giòn tan làm sao quên nổi. Tôi chỉ muốn ở nhà mãi mãi được ăn những món do mẹ nấu, được thưởng thức những trái ngon trong mảnh vườn bé nhỏ...Nơi bình yên.

     

     

    Nguyễn Thị Tháu

     

     

    Trích VietNamnet


    Nhắn tin cho tác giả
    Đoàn Thị Hồng Điệp @ 16:07 03/01/2009
    Số lượt xem: 2889
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến