Thông tin

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Ảnh ngẫu nhiên

    Anh_Van_Giao_Tiep_Cho_Nguoi_Hoan_Toan_Mat_Goc___Ruby_Thao_Tran.flv NoiNayCoAnhSonTungMTP4772041.mp3 Bai_lam_so_3.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_lam_so_1.flv Earth_hour_is_not_turn_off_lights_and_burn_candles.jpg Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Giac_mo_trua8.swf Trian1.swf Tim_ve_dai_duong.swf Hatinhminhthuong.swf Kiniemmaitruong.swf Hmtuht.swf CRVIETNAM.swf QuehuongtoiB.swf VMai_chucmung831.swf 1329139651_17.jpg H_n_year_ht.swf Khuc_nhac_giang_sinh1.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf

    Thành viên trực tuyến

    27 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Chào mừng bạn đến với website của Đoàn Thị Hồng Điệp.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Danh nhân thế giới >

    Nhà bác học Goerge Stephenson (1781-1848)


    Thế kỷ XXI đã trải qua được khoảng thời gian tám năm, khoa học kỹ thuật vẫn tiếp tục phát triển như vũ bão. Có ai ngờ một thành quả khoa học từ thế kỷ XIX vẫn tiếp tục được coi trọng và phát huy sức mạnh của mình. Tên tuổi của Stephenson, người áp dụng kỳ tích máy hơi nước của nhà bác học James Watt vào giao thông vận tải đường sắt vẫn còn được nhớ mãi.
    Thế kỷ XXI đã trải qua được khoảng thời gian tám năm, khoa học kỹ thuật vẫn tiếp tục phát triển như vũ bão. Có ai ngờ một thành quả khoa học từ thế kỷ XIX vẫn tiếp tục được coi trọng và phát huy sức mạnh của mình. Tên tuổi của Stephenson, người áp dụng kỳ tích máy hơi nước của nhà bác học James Watt vào giao thông vận tải đường sắt vẫn còn được nhớ mãi. Ngày nay, tuy các phương tiện giao thông đã phát triển nhưng đường sắt vẫn là huyết mạch giao thông chính của mỗi quốc gia. Ngay sau khi thống nhất đất nước 1975, Đảng và Chính phủ đã chú trọng khôi phục tuyến đường sắt Bắc-Nam. Trên nhiều tấm bản đồ, đường sắt được kẻ bằng nét màu đỏ như dòng huyết quản  đảm bảo cho một đất nước phồn vinh và phát triển.
          
    Nhà bác học Anh Stephenson có ý tưởng chế tạo đầu máy xe lửa từ năm 14 tuổi khi đang làm phu trong hầm mỏ ở Newcastle. Hàng ngày phải gò lưng đẩy xe goòng chở than đến máng rửa, cậu bé Stephenson cứ ước ao là nếu có được một chiếc đầu máy kéo nó đi thì sung sướng biết bao. Vậy mà chỉ hơn 20 năm sau, Stephenson đã vượt qua các ước mơ thời niên thiếu, chẳng những chế tạo ra đầu máy xe lửa đầu tiên của loài người mà còn thực hiện xây dựng tuyến đường sắt nối liền hai thành phố công nghiệp quan trọng của nước Anh.
          
    Stephenson là con của một thợ máy bơm cần cù ở vùng mỏ Newcastle. Ngay từ khi mới mười tuổi, cậu đã tỏ ra có năng khiếu về máy móc thiết bị. Cha cậu thường kể: “Ngay từ khi còn bé, không có thứ đồ chơi nào làm cháu ham mê bằng “sáng tạo” ra những máy móc cho bọn trẻ cùng chơi. Nó có thể ngồi cả ngày không chán để xem tôi bảo dưỡng một cái máy bơm hoặc sửa chữa những hư hỏng vặt đến mức nó có thuộc tất cả các chi tiết máy, nhớ từng vị trí được lắp ghép.”
          
    Một hôm, đang làm việc ở dưới mỏ, Stephenson thấy cả cai lẫn thợ cứ nhao nhác nhắc nhau làm việc. Hoá ra sáng nay có ông chủ xuống kiểm tra công nhân làm việc. đó là một người to béo, vẻ đường bệ, tay cầm chiếc ba-toong bằng mây. Hoảng sợ, Stephenson đứng nép vào toa goòng nhưng vẫn bị ông ta nhận ra. Ông chủ quát:
     
    - Thằng nhãi kia, mày làm gì ở đây? Muốn sống cút xéo ngay! (Lúc ấy, Stephenson mới mười bốn tuổi nhưng bé quắt như trẻ lên mười). Lúc này, viên cai vội thưa:

    - Thưa ông, nó là Stephenson đẩy goòng thay cho một thợ bị ốm, công có sáu xu một ngày nhưng làm không kém người lớn!
       
    Nghe nói công có sáu xu tức là chỉ bằng nửa người lớn nên ông chủ không đuổi mà chỉ giơ ba-toong ra nẹt:
     
    - Phải làm việc cho tốt không thì tao quất vào đít nghe chưa, nhóc con!
     
    Ông ta không ngờ, bốn tháng sau lại gặp “nhóc con” trong một hoàn cảnh khác.
       
    Lần ấy, chiếc máy bơm lớn nhất của mỏ bị hỏng đã mấy tháng, không có máy để hút nước từ độ sâu dưới 20m lên khiến cho dưới hầm lò ngập úng rất nguy hiểm. ông chủ đã cho mời các tay thợ lành nghề, thậm chí cả kỹ sư về chữa nhưng chiếc máy bơm vẫn trơ ra không hề chuyển động.
       
    Những lần có thợ đến sửa máy, Stephenson đều lân la đứng xem, theo dõi họ làm một cách tỉ mỉ. Lúc này cậu bé đang bị thất nghiệp vì người thợ đẩy goòng bị ốm đã khỏi.
       
    Một lần, viên đốc công để ý thấy Stephenson suốt ngày lượn đi lượn lại quanh cái máy bơm. Thấy lạ, ông ta hỏi đùa:
     
    - Thế nào, cháu có chữa được cái máy bơm này không?
     
    Không ngờ, Stephenson gật đầu:
     
    - Cháu chỉ cần một ngày là máy hoạt động được. Cháu biết vì sao nước không lên rồi.
     
    Thấy Stephenson nói rất tự tin, viên đốc công hỏi lại:
     
    - Cháu cam đoan chữa được máy chứ?
     
    - Chắc chắn, nhưng phải để cháu làm một mình, cháu không muốn có bất kỳ ai xen vào.
     
    - Thế thì được. Cháu bắt tay làm ngay đi.
     
    Viên đốc công ra về, thầm nhủ là dầu sao máy cũng mãi không chữa được. Biết đâu thằng bé làm  được thì ta lại có công lớn với ông chủ. 
     
    Chẳng cần đến một ngày, đến chiều đã nghe thấy tiếng máy nổ, nước tuôn ào ào xuống chân núi. Viên đốc công chạy ra, há hốc mồm kinh ngạc. Ông ta vội đến báo ngay với chủ. Lúc họ đến thì Stephenson đang ngồi lau đôi bàn tay đầy dầu mỡ bằng chiếc giẻ bẩn thỉu. Cậu thấy cồn cào ruột gan vì từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì. 
    Ông chủ hỏi viên đốc công:
     
    - Chính cậu bé này là người chữa được máy bơm đấy à?
     
    - Thưa vâng, nó tên là Stephenson.
     
    Ông chủ đến xoa đầu Stephenson, khen:
     
    - Cháu giỏi lắm, ta thưởng cho cháu mười bảng!
     
    Nhìn Stephenson, ông ta ngờ ngợ: “Hình như ta đã gặp cậu bé này ở đâu rồi thì phải?”
     
    Viên đốc công vội thưa:

    - Stephenson đã được thuê xuống đẩy goòng thay một công nhân bị ốm, hôm ấy ông chủ có xuống kiểm tra. 
     
    Ông chủ tấm tắc khen: “Ta nhớ tồi, Stephenson, sau này cháu sẽ nên người đấy!” 
    Đối với Stephenson, mười bảng tiền thưởng là quá lớn đối với cậu trong khi đẩy goòng toát mồ hôi suốt ngày chỉ được trả có sáu xu! Cậu đâu có biết ông chủ mỏ đã bỏ hơn một trăm bảng thuê thợ sửa mà chiếc máy bơm vẫn nằm chết dí suýt nữa thì đã bị vứt vào đống phế thải. 
     
    Có tiền, Stephenson mua nhiều sách công nghệ chế tạo máy rồi vừa đi làm vừa tự học. Suốt mấy năm ròng, anh đã thi đỗ vào Trường Đại học kỹ nghệ, bốn năm sau, tốt nghiệp kỹ sư chế tạo máy. Lúc này, Stephenson đã gần 30 tuổi. 
    Đây là lúc Stephenson có điều kiện để thực hiện được ứoc mơ từ nhỏ còn đẩy xe goòng. Lúc này, nhà bác học James Watt đã sáng chế thành công máy hơi nước hiện đại. Người ta đã áp dụng thành quả khoa học của ông, sử dụng máy hơi nước làm chuyển vận tàu thuỷ. Trên những dòng sông đã xuất hiện những con tàu nổi sóng, lướt đi trên sông mà không cần đến một cánh buồm như bao đời truyền lại. Stephenson ưu tư, tại sao không sử dụng máy hơi nước này truyền lực cho một đầu máy. Đấy chính là tiền đề cho sự ra đời của chiếc đầu máy xe lửa chuyển vận bằng thiết bị hơi nước đầu tiên. 
     
    Suốt mấy năm ròng, ông lao vào nghiên cứu chế tạo. Nhà ông chất đầy những bao tải bản vẽ thiết kế bao gồm từ kiểu dáng đầu máy đến các chi tiết kỹ thuật của thiết bị. Biết bao gian nan đã trôi qua, cuối cùng, bản thiết kế kỹ thuật của đầu máy xe lửa đầu tiên trên thế giới đã hoàn thành. Từ thiết kế đến chế tạo còn là một chặng đường đòi hỏi nhiều vấn đề như trí tuệ, sức lực...Nhưng chủ yếu là tiền, là kinh phí dành cho việc chế tạo. Nhờ một chủ xưởng dệt tại Manchester có đầu óc nhìn xa thấy được tiềm năng to lớn của phát minh này đã đồng ý cho Stephenson vay tiền để thực hiện. Suốt mấy tháng trời lăn lộn tại xưởng chế tạo. Cuối cùng, Stephenson đã xuất xưởng thành công đầu máy xe lửa và cho chạy thử. Kết quả hoàn toàn mỹ mãn khiến cho ông mơ tưởng đến một ngày gần đây, nhiều tuyến đường xe lửa sẽ xuất hiện ngang dọc khắp đất nước Anh. 
    Sau khi sáng chế ra đầu máy xe lửa, nhà bác học Anh Stephenson đã phải chạy vạy để thuyết phục nhà cầm quyền hai thành phố và Nghị viện nước Anh chấp nhận đề án xây dựng một tuyến đường sắt dài 50 km nối thành phố dệt Manchester với thành phố cảng Liverpool. Người Anh vốn nổi tiếng là bảo thủ, giới quý tộc càng bảo thủ hơn nữa. Mọi sự cách tân đối với họ đều bị coi là phá vỡ truyền thống cổ điển. Thời bấy giờ, người ta còn chưa biết đến phương tiện nào nhanh hơn ngựa, tiện hơn ngựa. Để minh chứng cho thành tựu mới của mình, Stephenson đưa ra một ý tưởng là tổ chức cuộc thi giữa đầu máy xe lửa với một tốp ngựa đua giỏi nhất! Ông khẳng định, đầu máy xe lửa sẽ thắng bất kỳ con chiến mã nào hay nhất. 
     
    Lời thách thức này đã gây ra chấn động dư luận và tạo ra một vụ cá cược lớn vào ngựa đua hay chiếc đầu máy xe lửa của Stephenson. Cuối cùng thì ngày ấy cũng đã đến, cuộc đua đã diễn ra vô cùng hào hứng. Người ta để chiếc đầu máy xe lửa chạy từ từ đến vạch xuất phát rồi mới bắt đầu nổ súng khai mạc cuộc đua. Ban đầu, khi đầu máy chưa chạy hết tốc độ thì các con ngựa đã vượt lên trên con đường chạy song song với đường sắt, sau đó, đầu máy băng băng đuổi kịp bầy tuấn mã rồi vượt lên trước. Không gì bằng thực tế chứng minh. Rất nhanh chóng người ta đã chấp nhận đề án xây dựng tuyến dường sắt Manchester – Liverpool do kỹ sư Goerger Stephenson làm Tổng chỉ huy. 
     
    Một công ty đường sắt được thành lập nhằm huy động vốn của các ông chủ nhà máy, chủ đồn điền. Những trở ngại cuối cùng về lãnh địa của một số bá tước cố hữu, bảo thủ mà tuyến đường sắt đầu tiên trên thế giới Manchester – Liverpool chạy qua cũng đã được giải quyết xong. Người ta nóng lòng chờ ngày khai trương tuyến đường sắt dài 50 cây số này. 
     
    Và ngày ấy cũng đã đến. Một đoàn tàu gồm mười toa chở đầy bông, sợi đã sẵn sàng xuất phát từ Liverpool, đích thân nhà khoa học Stephenson, người tài-xế xe lửa đầu tiên trên thế giới lái chiếc đầu máy xe lửa mang tên “Hoả tiễn”. Sau lời chào mừng, Thị trưởng Liverpool cắt băng khánh thành tuyến đường sắt đầu tiên trên của loài ngươi. Đoàn tàu ầm ầm chuyển động về hướng Manchester trong tiếng reo hò cổ vũ của hàng vạn người tập trung hai bên đường chào đón sự kiện lịch sử này. Sau ba tiếng đồng hồ, đoàn tàu đã đến Manchester trong tiếng reo hò vang dội. Con tàu như báo hiệu bình minh, chẳng bao lâu, các tuyến đường sắt đã nối nhau chạy ngang dọc khắp đất nước Anh và lan toả khắp nơi trên thế giới. 
     
    Vinh quang của Georger Stephenson đã lên đến tột đỉnh không kém gì vinh quang của James Watt, người đã sáng chế ra máy hơi nước lịch sử. 
     
    Sự nghiệp của Stephenson không chỉ phát minh ra đầu máy xe lửa. Stephenson đã mở ra cuộc cách mạng trong nền kinh tế châu Âu, tạo điều kiện cho sự phát triển vũ bão của công nghiệp và khoa học kỹ thuật trong thế kỷ XIX. Để ghi nhận cống hiến vĩ đại của Stephenson, người ta đề nghị dành cho ông một ghế trong nghị viện, đề nghị Nữ hoàng tặng Huân chương Hiệp sĩ, đề nghị phong Nam tước nhưngg tất thảy ông đều từ chối và trả lời họ rằng:

    Tôi thấy chẳng cần gì những điều đó. Bản thân tôi chỉ là Goerger Stephenson, thế là đủ.

    Đúng như vậy, tên tuổi nhiều nghị viên, hiệp sĩ, bá tước... rồi đều bị lu mờ. Riêng tên tuổi nhà    phát minh vĩ đại Goerger Stephenson vẫn còn lưu lại sử xanh mãi mãi. 

    Vũ Khôi Nguyên tổng hợp theo một số tài liệu
    (Ảnh minh hoạ: từ internet)

    Nhắn tin cho tác giả
    Đoàn Thị Hồng Điệp @ 07:51 27/11/2009
    Số lượt xem: 1197
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến